Chạy bộ tu thân


Nhân dịp công ty hốt đi khám sức khoẻ, tui có VO2 max đạt 53 vững chãi và bắt đầu ngoi lên 54, dc bác sĩ khen các kiểu, tui quyết định share chuyện đời tui, cách tui giữ kỷ luật chạy bộ của mình, xuyên suốt trong hơn 3 năm qua.
Nếu bạn tui chạy giải, full marathon hay ultra, post này có khi không đủ lửa.
Tui còn chưa từng chạy 42km nữa là.
Nhiều khi tui sẽ kiếm bạn để học ấy chứ.
Rồi, vào bài.
Xưa kia tôi học AI, nơi nơi là model.
LSTM model, Alex net, GRU, Scoring model, CNN, BM25, Seq2Seq, Map Reduce...
Mấy design pattern khi làm Backend, là model
Kiến trúc máy tính, OS là model
Distributed system là model
Micro service là model
API là model
DB là model
…
Đời tui mấy năm đó ám ảnh với “People think by model”.
Những lần học thêm kiến thức, ăn ngủ với chúng để tiêu hóa vì chậm hiểu, những pha overthinking…
No model is perfect, but sometimes useful.
All abstraction are failed abstraction.
Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi
Một ngày nọ, tháng 12/2021, sau đợt Covid nhốt mình hơn 7 tháng quanh quẩn trong phòng trọ ở Sài Gòn WFH, tui gặp vấn đề về sức khỏe.
Cả thể chất với tinh thần, nhìn đúng IT đần đụt.
Đống model trên đã không giúp tui. Bọn nó có tới trăm cái lớn nhỏ, và không đứa nào giúp tui.
Tui chợt nhận ra, mình khuyết thiếu tri thức về sức khoẻ, well-being vô cùng.
Tui khổ quá, lê từng bước rũ rượi qua nhà thờ dịp Noel, ngồi thẫn thờ nhìn Chúa, nhìn người ta nam thanh nữ tú đi chơi.
Xong về tui lần giở kinh Phật.
"Sở tri chướng"
Việc sở hữu quá nhiều tri thức có thể là một chướng ngại, trap đời bạn vào một pattern cực khó thoát ra. Nhà Phật hay gọi là xiềng xích bằng vàng.
Ấy là người ta thu nhập cao.
Còn tui lúc đó mới vào nghề, trên răng dưới d** đi ở trọ, chả có gì lận lưng.
"Ngũ triền cái"
Với cái đầu "đang chạy model", tự nhiên tui hiểu ngay đây là model có thể giúp tui coordinate chính mình.
Điều ngự chính mình…
Tui search trúng cái video này https://youtu.be/4-079YIasck, là TED Talks của một vị sư
Sư nói mà nhìn hơi cáu gắt, mặt nhăn như kh*, làm người xem như tui hơi khó chịu.
Sorry đoạn này hơi mất dạy 😓. Nhưng tui thực sự mang ơn thầy.
Cứ như thầy đã bất bình từ lâu với cuộc đời rách nát.
Như quyết liệt chống lại số đông. Một Schopenhauer thời hiện đại.
Cơ mà thầy có tài hùng biện trác tuyệt. Một trí óc sinh động trong việc dùng metaphor.
Tui đã xem qua và bằng cách nào đó reprogram tâm trí mình.
Khi chạy, cắt luồng suy nghĩ thành 5 nhánh triền cái, rồi quán.
Để ý hơi thở…
Divide to conquer - again, algorithm pattern
Từ từ những suy nghĩ lặng mất, để yên cho tui chạy.
Cứ thế, làm đi làm lại, hàng triệu lần, hàng triệu bước chân…
Lạ là, ý chí đánh bại ý chí rất dễ nếu áp dụng cách này.
Mệt thì cũng thuần túy là mệt.
Tui không bị tư tưởng của mình "dồn sát thương" cho bỏ cuộc rồi đi bộ về nhà.
Mệt thì đi bộ rồi chạy tiếp.
Khi chạy, cái khó nhất là đánh gục suy nghĩ muốn ngừng chạy, muốn đạt dc, muốn trở thành, muốn hơn người.
Vì bạn có mục tiêu, nên lâu quá bạn không đạt, bạn bỏ.
Mất dạy thay, đạt dc thì bạn cũng bỏ.
Với tui, thể dục là Lifestyle, là tích hợp (Integration).
Thế nên, việc define một definition of done, là thể hiện của sở tri chướng (Agile Methodology).
Nó phải duy trì, không phải một điểm thành tựu chớp nhoáng rồi qua mất.
Mà chắc chắn tui sẽ làm đủ trò đa dạng hơn là chạy bộ 😆. Hồi xưa tui start thể dục với trượt ván, nhưng chấn thương quá nên thôi.
Tập luyện mà chỉ nhìn suy nghĩ của mình, không có cô gái nóng bỏng, chàng trai cool ngầu nào làm động lực.
Thuần túy 100% vì physical-mental health, không dc đặt DoD.
Thật ảo là nó lại hiệu quả, như tui dc ban phúc đêm Noel ấy thật.
Cứ như, những buổi chạy bộ, tôi dc sống trong một nơi chốn ngoài thời gian…
Tiền chạy rất rẻ
Tui có mỗi đôi giày 200k hồi sinh viên
Chạy dưới mưa, lâu ngày sứt đế giày, bỏ.
1 đôi 2tr5, tới giờ chưa hư.
Tui hay lởn vởn ngoài đường mua nước ép ủng hộ mấy cô chú trung niên.
Có khi tui đi cách 100m là họ thấy rồi. Khách ruột có khác.
Nụ cười của họ, đẹp dung dị, thân thiện biết bao. Dường như, trực giác của tôi, từ đó, nhận diện rõ nét khác biệt giữa nụ cười công nghiệp kiểu MC showbiz với nụ cười của mấy cô bác này.
Bạn thấy đấy, có gì đó rất khác đúng không? Tui chưa đủ trình để tả chuyện này.
Tui xin lỗi nếu bạn đọc làm MC 🤣, tui cũng biết các bạn phải cần mẫn chuyên nghiệp lắm mới rèn dc cái skill nghề nghiệp này.
Đây cũng là phần thưởng của tui.
Sân chạy, cây cối, hồ nước, kiến trúc cảnh quan khu nhà giàu.
Mình tui hưởng hết.
Người sống ở mấy chỗ đây, sao ít khi ra thể dục nhỉ?
Bận kiếm tiền tới mức đó ư? Phải năng suất tới mức đó ư?
Những khoái lạc nào cầm chân họ đến với thiên nhiên?
Đức Phật hay Thiên Chúa mà đứng đây, các vị có cho rằng họ vô minh, chấp niệm chăng?
Còn tui thì nghèo hơn họ, căn bản là méo ai thèm care mấy cái ý vớ vẩn của tui, tui biết 😶
Có khi về sau, khi tui có gia đình, tui sẽ không còn hưởng cái phước rảnh rang chạy loanh quanh này nữa, như một anh quản lý của tôi từng than.
Và từ đó, tui lấy tên tiếng Anh là Leonard, kiểu fan cứng của Leonardo Da Vinci.
"Một trí tuệ sắc xảo, trong một cơ thể kiện toàn"
Người ta hay tả Vinci như thế, tui thì cố học ông, chứ không dám nhận mình là thiên tài gì.
Trong cái networking hạn hẹp của một thanh niên độ 20, chẳng có gì offer cho đời…
Tôi may mắn quen được vài chú bác, vài anh trai lớn tuổi.
Trong góc nhìn của mình, tôi tự cho là họ tài năng và giá trị cao cho xã hội. Kiểu role models đời thật.
Qua lời họ, mỗi ngày, họ cần mẫn, chăm chút, cải thiện từng chút một cho chuyên môn, công việc, sở thích mà họ theo đuổi.
Đời họ gần như chỉ xoay quanh việc phát triển mấy tài năng, xây dựng mấy giá trị này.
Cải thiện hệ thống vận hành của họ.
Họ tuyệt nhiên không biết gì về mấy meme giới trẻ, pop culture, showbiz, trendy terms, social media…
Thật ngưỡng mộ.
Bạn thấy đấy, thằng tác giả này vẫn còn post bài nói linh tinh cơ mà 🤣
Nhất quán (Consistency) là vậy, đơn giản đến tột cùng.
Tôi chợt nhớ lời một rapper năm nào, nghe hơi toxic nhưng mà thật…
Bạn tui cẩn thận, post này nhiều khi là thông tin, chứ chưa phải là kiến thức 🤣
Bí quyết hết rồi. Có mấy dòng vậy thôi.
Style viết của tui hơi rời rạc, chưa có thời gian luyện nhiều, mong bạn thông cảm.
Nhưng ý chính là thế, xài được rồi.
Bạn ơi, không cần motivation, content hào nhoáng để kích dopamine não mà thể dục đâu.
Càng coi càng lú lẫn, có khi bị lùa mua này kia không chừng.
Tôi đi tập rồi về học tiếp đây.
Có thể tôi không có cửa thành tỷ phú, sếp lớn, chuyên gia quốc tế cấp cao…
Nhưng ít nhất,
Tôi sẽ không hổ thẹn với bản thân mình và con cái của tôi về sau.
Vậy nhé.
Cảm ơn bạn tui đã dành thời gian đọc đến đây.
Chúc bạn nhiều sức khoẻ và bình an!
Subscribe to my newsletter
Read articles from Kiều Tâm Đỉnh directly inside your inbox. Subscribe to the newsletter, and don't miss out.
Written by

Kiều Tâm Đỉnh
Kiều Tâm Đỉnh
I am a lifelong learner. In career, I'm a DevOps engineer, focusing on Platform engineering, Backend development & Big data. In life, I'm a natural manifestation of the crazy simple mixture from writer, poet, amateur singer, runner athlete, spiritual-truth-seeker. I'm a bookworm, a big fan of Krishnamurti, Alan Turing, Leslie Lamport, Ichikawa Takuji, Faraday, Newton, Buddha, Jesus, Vyasa, Nam Cao... As the whole we are, I commit to consistently engage & contribute to the world forward. This page is my content creator world. Nice to meet & entertain you!